11/05/2026
Có những thứ ở Mallard mà chúng tôi chưa từng đếm.
Không đếm bao nhiêu lần một người ngồi lại lâu hơn một chút, dù cốc đã cạn từ lúc nào. Không đếm những câu chuyện còn dang dở, nằm lại trên mặt bàn rồi trôi đi theo một buổi chiều. Không đếm những lần một người quay lại, rất tự nhiên, như thể vẫn luôn có một chỗ dành sẵn cho mình ở đây. Cũng không đếm những buổi sáng mở cửa, khi mọi thứ còn lặng, và chúng tôi chưa biết ngày hôm đó sẽ mang theo điều gì. Có những thứ, nếu đem ra cân đo, lại thấy thiếu. Nên chúng tôi cứ để chúng ở đó, âm thầm, nhưng đủ đầy theo một cách riêng.
Và rồi, khi Mallard bước sang năm thứ 5, chúng tôi mới nhận ra, có những kiểu “lao động” không nằm trong bất kỳ con số nào. Là việc mở cửa mỗi ngày, là việc đứng sau quầy, lặp lại những điều quen thuộc. Nhưng cũng là việc một người vẫn quay lại, vẫn dành cho nơi này một chút thời gian trong rất nhiều lựa chọn ngoài kia.
Sự quay lại ấy, nghĩ kỹ thì giống như cách chúng ta đi qua từng ngày làm việc của mình. Không cần quá nhiều lý do để bắt đầu, chỉ cần đủ quen, đủ tin, là lại tiếp tục. Và có lẽ, chính sự đều đặn rất nhỏ đó mới là thứ bền bỉ nhất. Mallard không được tạo nên chỉ bởi những người đứng sau quầy, mà còn bởi rất nhiều người xung quanh. Là những vị khách đã từng ghé qua rồi ở lại. Là những người hàng xóm chia sẻ cùng một con ngõ, những buổi sáng, những chiều quen thuộc. Là những đối tác, những người âm thầm cung cấp từng nguyên liệu nhỏ, để mỗi cốc cà phê được hoàn thiện theo cách tử tế nhất.
5 năm của Mallard không nằm ở những gì có thể đếm được, mà nằm ở những gì các bác đã để lại, đôi khi chỉ là thời gian. Và có lẽ, với chúng tôi, như vậy đã là đủ để đi tiếp.