04/10/2020
Sáu năm trước, mọi chuyện ngỡ như mới hôm qua.
Bữa trước X còn nhắc đến vụ rửa một tấn sỏi ớn cả người, hôm nay Once đã thành quán bar có quả trứng treo sáng rực.
Thôi thì, ai còn nhớ? Miễn mình còn vui.
Q.,
(hồi xưa vừa gầy vừa đen sợ thế nhở?)
Tôi vẫn chưa tin rằng chúng tôi - những kẻ lang bạt tìm quán cà phê ưng ý suốt thời gian qua - giờ đã có quán riêng của mình để thoải mái làm những việc mình thích.
Ước mơ muôn thủa của tôi là có một quán nhỏ, yên tĩnh, chơi nhạc có gu và cà phê đượm vị một chút. Nơi bạn bè anh em tôi có thể lui tới, hỏi nhau câu chuyện, hoặc giả thu mình vào một góc cho những suy tư riêng mà không bị phá vỡ bởi những tiếng ầm ào chát chúa, của khói thuốc và những bản nhạc xập xình lệch tông.
Tôi cũng muốn quán có giá sách nhỏ, có thể bán thêm sách mới, tạp chí, tôi có thể chỉ cho khách cuốn nào hay, cuốn nào chưa nên đọc bây giờ, hoặc cuốn nào phù hợp với tâm trạng riêng của từng người. Sẽ có một giá sách để các bạn tôi mang một vài cuốn hay ho họ sở hữu đặt lên đó, để con chữ có thể đến với người khác, lan tỏa và chạm tới nhiều người nữa. Tri thức có sẻ chia thì mới thành bất tử. Hai thứ đó, cuối cùng tôi cũng thực hiện được.
Đó là cả một quá trình, một con đường đầy vất vả nhưng vui vẻ của cả nhóm. Những ngày chúng tôi ngồi sơn từng thứ với nhau, mặt mũi lấm lem, những lúc chúng tôi xắn tay áo lên lau chùi dọn dẹp, đổ sỏi, gọi thợ, những lúc bò ra tính toán thu chi sổ sách, thiếu cái này, hụt cái kia. Tất cả đều là những kinh nghiệm mà sau này chúng tôi không thể quên được.
Tôi nhớ có những ngày nắng gắt, cứ đọc báo, nghe tin ở đâu có căn nhà hợp ý, lại ới nhau bỏ lại công việc để lên đường đi ngó nghiêng. Cả mấy chục lần như vậy, đèo nhau lang thang khắp Hà Nội tìm điểm dừng chân. Sao mà vất vả đến thế. Nhưng mấy anh em chẳng ai phàn nàn nửa câu. Xây ước mơ, chẳng khi nào dễ dàng cả.
Cho đến ngày hôm nay đứng giữa quán đã thành hình. Cảm xúc của tôi thật khó tả, ngoài kia gió mùa về lần đầu tiên trong năm, Hà Nội co mình lại với cái lạnh cuối thu, còn chúng tôi rạng rỡ ấm áp với một phần việc đã nên hình nên khối.
Pha cho mình một tách trà nóng, rút một cuốn sách từ trên giá. Tôi đọc nhẩn nha vài trang, giữa tiếng nhạc Jazz dìu dịu, bỗng thấy đời tự nhiên đẹp quá. Dù còn nhiều lo toan và công việc phía trước, nhưng tạm gác lại đã, chúng tôi đã tìm ra điểm dừng chân, nơi trú ngụ của riêng mình.
Once coffee sẽ ra mắt vào "một ngày nào đó" của tuần sau. Khi chúng tôi chuẩn bị tốt nhất cho việc ra mắt, tôi biết có rất nhiều bạn sốt ruột - chúng tôi còn sốt ruột hơn mọi người nhiều. Ngày chính thức sẽ được thông báo trên fanpage này.
Có rất nhiều điều chúng tôi muốn chia sẻ với mọi người, có rất nhiều câu chuyện chúng tôi muốn kể, và hơn tất cả, chúng tôi cũng muốn lắng nghe những câu chuyện của các bạn - những vị khách sẽ làm Once coffee trở nên sống động hơn bao giờ hết. Chúng ta sẽ cùng làm với nhau mọi người nhé.
Đây là thư ngỏ đầu tiên mà tôi viết tặng quán, tặng cho những người anh em đã làm nên Once. Dù sẽ còn nhiều thiếu sót, nhiều việc cần hoàn thiện, nhưng mong mọi người hãy luôn ủng hộ, luôn theo sát và hãy rộng lượng. Chúng tôi cũng giống như mọi người, chúng ta đều phải tập những bước đi chập chững đầu tiên.
Trân trọng,
From BeP