Once Coffee

Once Coffee Once Coffee's official fanpage. "Once" là một ý tưởng chợt loé của chúng tôi, 3 người bạn có cùng sở thích đọc sách và viết lách.

Chúng tôi muốn tạo dựng nên một không gian nhẹ nhàng, tinh tế giữa lòng thủ đô với sách, với nhạc và với những người bạn dễ mến. "Once" đến từ cụm "Once in a lifetime". Có quá nhiều chuyện có thể xảy đến trong cuộc đời mỗi người, đến mức mỗi cốc cafe chúng ta uống, mỗi cuộc gặp gỡ đều đóng một vai trò nhất định nào đó. Có nhiều thứ chỉ đến một lần trong đời, và chúng tôi trân trọng điều đó. Chúng tôi không mở một quán cafe thông thường. Once là không gian của những người bạn.

10/03/2023

Năm nào cũng có mấy ngày chán chường, ườn oài ra lầm bầm nhớ quán và bao thuốc giấu ở sân sau. Nhưng rồi nghĩ lại, chắc gì cái quán uể oải năm đó tồn tại nổi giữa vô vàn quán cà ngon, cảnh đẹp, nhạc hay và reviewer ghé qua mỗi ngày?

May quá, chưa bán mất page, vẫn còn cái quán đìu hiu trên mạng này.

Q.,

Chào, bạn của chúng tôi.Những ngày gần đây, bạn đang ở đâu, ra sao và thế nào? Hãy kể cho chúng tôi, như cách ta đã từng...
17/08/2021

Chào, bạn của chúng tôi.

Những ngày gần đây, bạn đang ở đâu, ra sao và thế nào? Hãy kể cho chúng tôi, như cách ta đã từng kể cho nhau đôi câu bâng quơ khi thoáng gặp nhau nơi quán cũ, được không?

Bởi vì, chúng tôi, nhớ bạn.

Mong bạn luôn bình an.

Q.,

(ảnh góc cũ, nhớ những ngày ngồi đây hít đẫm khí trời và nghe tiếng cười râm ran)

Những người bạn chúng tôi năm ấy, mong các bạn bình yên. Mình vẫn còn cái hẹn, dù xa, dù lâu, nhưng vẫn chẳng quên phút ...
18/07/2021

Những người bạn chúng tôi năm ấy, mong các bạn bình yên.

Mình vẫn còn cái hẹn, dù xa, dù lâu, nhưng vẫn chẳng quên phút nào.

Q.,

(tranh thủ hít tí fame từ BeP)

Hà Nội sẽ ổn. Sài Gòn cũng vậy. Chắc chắn là thế. Mong cho những người bạn đã ghé page này cùng gia đình được bình an, vững vàng qua mùa dịch. Stay safe!

Bức ảnh chụp ở Once, một ngày bình yên nào đó đã rất xa rồi.

From BeP

Sáu năm trước, mọi chuyện ngỡ như mới hôm qua. Bữa trước X còn nhắc đến vụ rửa một tấn sỏi ớn cả người, hôm nay Once đã ...
04/10/2020

Sáu năm trước, mọi chuyện ngỡ như mới hôm qua.

Bữa trước X còn nhắc đến vụ rửa một tấn sỏi ớn cả người, hôm nay Once đã thành quán bar có quả trứng treo sáng rực.

Thôi thì, ai còn nhớ? Miễn mình còn vui.

Q.,

(hồi xưa vừa gầy vừa đen sợ thế nhở?)

Tôi vẫn chưa tin rằng chúng tôi - những kẻ lang bạt tìm quán cà phê ưng ý suốt thời gian qua - giờ đã có quán riêng của mình để thoải mái làm những việc mình thích.

Ước mơ muôn thủa của tôi là có một quán nhỏ, yên tĩnh, chơi nhạc có gu và cà phê đượm vị một chút. Nơi bạn bè anh em tôi có thể lui tới, hỏi nhau câu chuyện, hoặc giả thu mình vào một góc cho những suy tư riêng mà không bị phá vỡ bởi những tiếng ầm ào chát chúa, của khói thuốc và những bản nhạc xập xình lệch tông.

Tôi cũng muốn quán có giá sách nhỏ, có thể bán thêm sách mới, tạp chí, tôi có thể chỉ cho khách cuốn nào hay, cuốn nào chưa nên đọc bây giờ, hoặc cuốn nào phù hợp với tâm trạng riêng của từng người. Sẽ có một giá sách để các bạn tôi mang một vài cuốn hay ho họ sở hữu đặt lên đó, để con chữ có thể đến với người khác, lan tỏa và chạm tới nhiều người nữa. Tri thức có sẻ chia thì mới thành bất tử. Hai thứ đó, cuối cùng tôi cũng thực hiện được.

Đó là cả một quá trình, một con đường đầy vất vả nhưng vui vẻ của cả nhóm. Những ngày chúng tôi ngồi sơn từng thứ với nhau, mặt mũi lấm lem, những lúc chúng tôi xắn tay áo lên lau chùi dọn dẹp, đổ sỏi, gọi thợ, những lúc bò ra tính toán thu chi sổ sách, thiếu cái này, hụt cái kia. Tất cả đều là những kinh nghiệm mà sau này chúng tôi không thể quên được.

Tôi nhớ có những ngày nắng gắt, cứ đọc báo, nghe tin ở đâu có căn nhà hợp ý, lại ới nhau bỏ lại công việc để lên đường đi ngó nghiêng. Cả mấy chục lần như vậy, đèo nhau lang thang khắp Hà Nội tìm điểm dừng chân. Sao mà vất vả đến thế. Nhưng mấy anh em chẳng ai phàn nàn nửa câu. Xây ước mơ, chẳng khi nào dễ dàng cả.

Cho đến ngày hôm nay đứng giữa quán đã thành hình. Cảm xúc của tôi thật khó tả, ngoài kia gió mùa về lần đầu tiên trong năm, Hà Nội co mình lại với cái lạnh cuối thu, còn chúng tôi rạng rỡ ấm áp với một phần việc đã nên hình nên khối.

Pha cho mình một tách trà nóng, rút một cuốn sách từ trên giá. Tôi đọc nhẩn nha vài trang, giữa tiếng nhạc Jazz dìu dịu, bỗng thấy đời tự nhiên đẹp quá. Dù còn nhiều lo toan và công việc phía trước, nhưng tạm gác lại đã, chúng tôi đã tìm ra điểm dừng chân, nơi trú ngụ của riêng mình.

Once coffee sẽ ra mắt vào "một ngày nào đó" của tuần sau. Khi chúng tôi chuẩn bị tốt nhất cho việc ra mắt, tôi biết có rất nhiều bạn sốt ruột - chúng tôi còn sốt ruột hơn mọi người nhiều. Ngày chính thức sẽ được thông báo trên fanpage này.

Có rất nhiều điều chúng tôi muốn chia sẻ với mọi người, có rất nhiều câu chuyện chúng tôi muốn kể, và hơn tất cả, chúng tôi cũng muốn lắng nghe những câu chuyện của các bạn - những vị khách sẽ làm Once coffee trở nên sống động hơn bao giờ hết. Chúng ta sẽ cùng làm với nhau mọi người nhé.

Đây là thư ngỏ đầu tiên mà tôi viết tặng quán, tặng cho những người anh em đã làm nên Once. Dù sẽ còn nhiều thiếu sót, nhiều việc cần hoàn thiện, nhưng mong mọi người hãy luôn ủng hộ, luôn theo sát và hãy rộng lượng. Chúng tôi cũng giống như mọi người, chúng ta đều phải tập những bước đi chập chững đầu tiên.

Trân trọng,

From BeP

23/09/2020

Hôm qua BeP đăng cái hình chụp góc sân ngày xưa lên, rồi bảo ê hay mấy anh em mình lên quán bây giờ ngồi hỏi han nhau?

Hay bây giờ lên hết đấy xong nếu nhận ra nhau thì cụng ly một phát nhỉ?

Nhỉ?

Q.,

“Hôm nay ai mở cửa? Nhớ lên sớm còn dọn qua đi, đêm qua bọn anh uống khuya ở quán về chưa kịp thu đồ đâu.”- Trích lời nh...
20/07/2020

“Hôm nay ai mở cửa? Nhớ lên sớm còn dọn qua đi, đêm qua bọn anh uống khuya ở quán về chưa kịp thu đồ đâu.”
- Trích lời nhắn quen thuộc của mấy gã chủ quán cafe kỳ lạ và vô trách nhiệm nhất từng tồn tại trên đất Hà Thành gửi nhân viên vào một sáng sớm nào đó, năm hai-ngàn-mười-lăm.

Nếu được chọn một nhà hàng hoặc tên quán nào đó để lại dấu ấn mạnh mẽ nhất trong cuộc đời ba mươi mấy năm vừa qua, chắc đó sẽ là Once Coffee – cái quán cafe kỳ lạ chỉ tồn tại có mười tháng ở góc phố Trương Hán Siêu, được lập nên trên nền mộng mơ vớ vẩn của ba anh giai chớm già. Lúc đầu bàn nhau mở hiệu sách, rồi muốn đặt thêm một cái bàn nước ngồi tán phét với khách, xong mê Manzi quá cũng học đòi tìm biệt thự Pháp cổ làm địa điểm, rồi ngỡ ngàng khi nhận ra hiệu sách nho nhỏ trong kế hoạch đã phát phì ra thành một quán cà phê lúc nào không hay. Thế là, ba kẻ chả có tí kinh nghiệm gì, tiền cũng cạn túi, xắn tay nhảy vào mở quán cà-phê.

Trong suốt những năm đó, nếu được lập một danh sách quán xá kỳ lạ của đất thủ đô, hẳn không thể thiếu được cái quán nhỏ đó. Menu vẻn vẹn vài trang A5, với toàn món cực kỳ cơ bản, bàn ghế thì toàn đồ tự đóng, lưa thưa trong cái không gian cao ngất của một căn nhà công chức kiểu Pháp thuộc. Một giá sách cao lên đến trần nhà toàn sách thay nhau mua để đó, một mảnh sân ngập nắng lúc nào cũng có tiếng cười ha hả. Khách quen, thèm thuốc lá, ra sân với tay lên nóc cổng ắt sẽ thấy bao thuốc chủ quán giấu ở đó, mai đem cả một bao qua “bù anh sau”.

Mang tiếng là quán cà phê, nhưng bán nước thì ít mà lôi rượu ra mời khách thì nhiều, có bữa khách phải ngơ ngác đi tìm chủ quán khắp nơi để trả tiền nước, vì cả lũ còn đang mải ngồi tán láo ở sân sau mặc khách bơ vơ với cả cái nhà trống tuếch. Số chai rượu uống ở quán đủ xếp kín một mảng tường, còn lượng cà phê? Thôi bỏ đi, ai đếm cay đắng uống vào người, người ta còn mải đếm niềm vui. Có kẻ đến đó để yêu nhau, cũng có kẻ bỏ nhau ở đó. Giờ thì đều quên nhau cả.

Rồi quán đóng, một ngày ngẫu nhiên, vì không chịu được tiền nhà tăng giá trong lúc (dĩ nhiên là thế) không có đồng tích luỹ nào. Mấy anh giai chủ quán thanh lý hết cả đồ đạc, rồi vác cái biển quán về nhà. Fanpage vẫn hoạt động một năm dăm post, post nào cũng hứa là rồi sẽ mở lại. Thế mà nhoắng cái đã 5 năm qua đi, khách thì vẫn giục, nhưng vẫn chưa thấy tăm hơi các anh đâu.

Chắc tại dớp cái tên, ai lại đi đặt tên quán là Một-lần-trong-đời?

-----

Nhân dịp nhận được đề bài "Cảm xúc khi một quán quen đóng cửa". Kết cục là mải kể về bản thân quá không được xài.

Q.,

"...Khi mưa đổ bất thần ngoài cửa sổMười bảy tuổi chúng ta thường tới đóNói rất nhiều về những cửa biển xaCái tuổi trẻ ồ...
01/07/2020

"...Khi mưa đổ bất thần ngoài cửa sổ
Mười bảy tuổi chúng ta thường tới đó
Nói rất nhiều về những cửa biển xa
Cái tuổi trẻ ồn ào mà cay cực của ta
Trước ngưỡng cửa cuộc đời mênh mông khu rừng tối
Vừa quyến rũ vừa phập phồng lo ngại
Như anh điên trước quán tóc bù xù
Cứ mỉm cười bí hiểm dõi nhìn ta..."

[Quán cà phê ngoại ô - Lưu Quang Vũ]

1. Hôm trước đi Cam Ranh có việc, bỗng người chị đi cùng quay ra bảo là "Q., này, chị thấy em nên mở một quán bar, có lẽ sẽ hợp".

2. Trong cơn láng máng say sưa đêm qua, thấy K. nó up stt bảo là mấy năm làm chủ quán rồi, nay quay lại nghề cũ thôi.

3. Xong lại thấy BeP đã về sau một chuyến đi chơi dài nhòm mà chảy cả nước miếng.

4. Cứ vụn vặt lăng xăng như thế mà quán đã đóng cả nửa thập niên rồi.

Q.,

Xin nhờ căn nhà ảo giữ gìn những ký ức xưa: ngày này sáu năm trước, ba anh em tụ nhau ở Cộng Vạn Phúc, bàn chuyện mở một...
16/04/2020

Xin nhờ căn nhà ảo giữ gìn những ký ức xưa: ngày này sáu năm trước, ba anh em tụ nhau ở Cộng Vạn Phúc, bàn chuyện mở một hiệu sách nhỏ - thứ mà kỳ lạ thay đã biến thành Once.

Len lén người yêu hút điếu thuốc, nhờ ơn BeP chụp một phát check-in bèn lộ sạch...

Q.,

Hôm nay trong lúc viết chủ đề áp chót của challenge viết 1000 từ trong 14 ngày, tôi đã định đưa tên cái quán nhỏ góc phố...
13/04/2020

Hôm nay trong lúc viết chủ đề áp chót của challenge viết 1000 từ trong 14 ngày, tôi đã định đưa tên cái quán nhỏ góc phố Trương Hán Siêu vào. Nhưng rồi lớ ngớ thế nào lại quên, như muôn vàn chi tiết vẫn thường quên trong mọi ngày. Thôi thì, Once mà.

Trời lạnh, quấn cái chăn ngồi salon gõ phím bỗng nghĩ, nghe tí Quốc Bảo chắc vẫn tuyệt. Hy. là dành riêng cho sân sau ngập nắng, còn hôm nay, xin gửi bạn một lời yêu thương. Mong bạn còn nhớ, cái tâm tình năm ấy.

Q.,

Quoc-Bao · Album · 2018 · 9 songs

02/04/2020

“Sân sau của quán chồng lên mấy bao thuốc, khách để, mình để, mọi người để. Và rất nhiều bật lửa. Ai thích sẽ ra lấy mà hút.

Vào ngày mùa đông khoảng sân nhìn lên một bầu trời xam xám đặc trưng của đất Bắc, những ngày mưa bật Hy nằm dài ở băng ghế vắng khách ngồi. Nhắm mắt nghe thời gian đếm tiếng âm thầm.

Khách quen rủ uống rượu, ra rót vội một chén. Không đủ say, chỉ thấy ngày đó thật dài mà êm đềm như gió reo trên đồng lúc sớm mai.

Lúc nằm đó cũng có lần nghĩ đến một ngày từ giã, khi đứng ở khoảnh sân ấy thu hết khóc cười một trận vào một tiếng thở dài, ngửa cổ lên nhìn mảnh trời hình vuông. Nó khác với lúc mình phóng tầm mắt trên những cung đường xa ngắm mây ngắm núi. Nó khác với cách mình tận hưởng nó ở những vùng trời khác. Nó chẳng có lớp lang.

Quán mới sân sau thay thế như bị đóng hộp. Khiến mình nghẹt thở. Người ta giờ đóng hộp mọi thứ, kể cả không khí.

Có lẽ một ngày, sẽ đóng hộp lại cả giấc mơ.”

- tự dưng search keyword “rượu mơ” lại hiện lên post của ông BeP. Chắc tại keyword “đóng hộp”. Những ngày này, chúng mình đóng hộp nỗi nhớ để ngắm dần chiều hôm...

Q.,

Bạn thân mến của Once,những ngày này bạn đang ở đâu? Chúng tôi mong rằng, dù ở phương trời nào, bạn cũng bình an để đi q...
19/03/2020

Bạn thân mến của Once,

những ngày này bạn đang ở đâu? Chúng tôi mong rằng, dù ở phương trời nào, bạn cũng bình an để đi qua những ngày khó khăn.

Chúng ta đang sống trong lịch sử. Với đa số chúng ta - tôi, và các bạn - có lẽ đây là lần đầu tiên đương đầu với một biến cố ở quy mô đến thế này. Mỗi ngày chúng ta nghe được nhiều tin tức, chia sẻ thậm chí còn nhiều hơn, và tôi tin, đó là biểu hiện của sự lo lắng. Quanh tôi lúc này cũng vậy.

Chúng ta có quyền lo lắng, sợ hãi. Khác với một thiên tai, đại dịch là thứ gặm nhấm dần tâm trí của mỗi người: ngày qua ngày, bạn lo lắng mình sẽ là một cái tên đánh số, hay tệ hơn, bạn là nguồn lây lan cho người khác. Một lần nữa, tôi cũng vậy. Có những lúc, tôi nghĩ rằng tôi sẽ ngã ra vì stress trước khi kịp có bất kỳ triệu chứng nào của bệnh dịch.

Nhưng bạn thân mến, chúng ta vẫn sẽ bước đi. Chúng ta được quyền sợ hãi, nhưng chúng ta không để sự lo lắng làm ta ngã gục. Hãy tranh thủ thời gian này, làm những thứ như chúng ta từng làm ở Once: tự pha một ly cafe ngon (điều này không khó như bạn tưởng), nghe một bản nhạc jazz ấm áp, và đọc một cuốn sách hay. Giữ cho mình một thói quen, một niềm tin. Giữ cho mình nhớ về nhau, về những ngày vui đã qua và sắp tới.

Nhiều lời muốn nói, nhưng có lẽ bao nhiêu cũng không đủ. Xin hãy biết rằng, những ngày này, hơn bao giờ hết, chúng tôi nhớ các bạn.

Chúc các bạn sẽ luôn có sức khoẻ, và lạc quan.

Hẹn một ngày nắng đẹp, bên cốc cafe phố đông người.

Q.,

Uống áp-xanh có nhiều lối, có lối nhã nhặn ngồi ngắm giọt lạnh chảy qua viên đường thấm vào rượu, cũng có lối đốt lên pừ...
04/02/2020

Uống áp-xanh có nhiều lối, có lối nhã nhặn ngồi ngắm giọt lạnh chảy qua viên đường thấm vào rượu, cũng có lối đốt lên pừng pừng rồi hoà vào nóng rực. Lại có lối pha ra với xâm-panh, gọi là Chết trong một buổi chiều, thấy bảo Henmingway mê mệt món đó. Ở Once ngày xưa, sang lắm thì đốt lên tí úp cái đĩa vào cho bớt cồn, còn kém sang tiếc của thì cứ rượu không mà vã.

Ấy là câu chuyện của chiếc sân sau chắt nhau từng giọt rượu cuối, của buổi xếp vào gian một bàn đầu bàn cuối thách rượu nhau một shot AMF rồi lại một shot absinth. Cô gái hôm ấy phun rượu cái phùuuu, giờ đã có con nhơn nhớn. Hình như quanh quẩn trong cái bàn hôm đó, cũng còn vài gã chưa gì. Thơm mùi ngải đắng, thoảng mùi hoa hồi, ký ức một quán cafe lại toàn quay về trong mùi rượu thoáng.

Mà cũng chỉ là thứ mùi thoáng trong ký ức, giữa lúc nhớ cotienxanh thay vì sợ corona. Mong giữa những hỗn loạn đời đó, ta còn mãi nhớ nhau.

Q.,

Address

26 Trương Hán Siêu
Hanoi
1000

Opening Hours

Monday 09:00 - 22:30
Tuesday 09:00 - 22:30
Wednesday 09:00 - 22:30
Thursday 09:00 - 22:30
Friday 09:00 - 22:30
Saturday 09:00 - 22:30
Sunday 09:00 - 22:30

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Once Coffee posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Once Coffee:

Share

Category