08/11/2023
Chớm đông !. Những ngày cuối Thu nó mang trong lòng mỗi người cảm giác khó tả. Những khắc khoải, trăn trở ùa theo những con gió heo may lành lạnh trong đêm.
Tháng 11 tới rồi. Nó khởi đầu cho những chuỗi ngày " ăn sương thở gió". Không khí dường như cũng biết chiều lòng người, lúc thì rực rỡ nắng vàng ươm như những hạt thóc trên cánh đồng, lúc lại mưa tầm tã như muốn cuốn rửa trôi đi tất cả những bộn bề của anh chị Xuân Hạ Thu. Ngày trở gió, ai ai cũng cảm thấy vội vàng chưa kịp trở mình thì màn đêm đã ập xuống bao trùm lên vũ trụ.
Lượn một vòng quanh thành phố về đêm. Dường như cảm giác đè nặng lên đôi vai, buông xõa cánh tay để nhìn đảo xung quanh để cảm nhận cuộc sống. Hình như mọi thứ chuyển động gấp gáp hơn, dày và nhanh hơn ngay cả hơi thở phập phồng trong lồng ngực. Vài ba đôi cặp tình nhân vẫn rảo trên phố, đâu đó vẫn đôi ba người chầm chậm đi dưới tnas cây để mong tìm và nhặt nhạnh cho mình chút mảnh tình của ai đánh rớt. Vẫn nở nụ cười tươi, nhoẻm miệng như thể cảm ơn giao mùa cho họ thấy được cảm nhận thấy gia vị của cuộc đời.
Ngần ngại gì không lưu lại chút lập đông, tìm cho mình một góc quen, lọt thỏm vào một thế giới riêng của sự " trải đời" trong quán. Một thế giới mới mẻ nhưng mang trong mình những vết xước của thời gian. Một thế giới phủi của những con người đã, đang và đã trải đời qua những biến cố. Ở đó, bạn có thể bô ba nói thao thao chuueenj đời chuyện người mà chẳng sợ điều gì. Hay bạn cuộn mình trầm tư để sắp xếp lại mớ hỗn độn của cuộc sống. Để khi bạn bước ra, bạn như nạp thêm năng lượng đầy cho chuỗi ngày tiếp.
Lâu lắm rồi bạn biết không. Lâu lắm rồi bạn chưa ghé thăm, chỉ một cốc nác chè nóng để cân bằng lại những suy tư bộn bề mà bấy lâu bạn chưa thổ lộ.